Thứ Hai sau Chúa Nhật VI Phục Sinh

 

Bài Đọc I: (Năm I) St 4, 1-15. 25

"Cain xông vào giết Abel em ḿnh".

Trích sách Sáng Thế.

Ađam ăn ở với vợ là Evà; bà mang thai, sinh ra Cain, và nói rằng: "Nhờ ơn Chúa, tôi sinh được người con". Bà sinh ra Abel là em. Abel th́ chăn chiên, c̣n Cain th́ làm ruộng. Sau một thời gian, Cain lấy hoa trái đồng ruộng dâng lên cho Chúa. Abel cũng bắt các con vật đầu đàn và lấy mỡ mà dâng lên cho Chúa. Chúa đoái nh́n đến Abel và của lễ ông dâng. C̣n Cain và của lễ của ông, th́ Chúa không nh́n đến, nên Cain quá căm tức và sụ mặt xuống. Chúa nói với Cain: "Tại sao ngươi căm tức, tại sao ngươi sụ mặt như thế? Nếu ngươi làm lành, sao ngươi không ngẩng mặt lên; c̣n nếu ngươi làm dữ, th́ tội đă kề ở cửa ngươi. Ḷng ganh tị thúc đẩy ngươi, ngươi phải chế ngự nó".

Cain nói cùng em là Abel rằng: "Chúng ta hăy ra ngoài". Và khi hai anh em đă ra tới đồng, th́ Cain xông vào giết Abel em ḿnh. Chúa phán cùng Cain rằng: "Abel, em ngươi đâu?" Cain thưa: "Tôi đâu có biết! Tôi có phải là người giữ em tôi đâu?" Chúa phán: "Ngươi đă làm ǵ? Tiếng máu em ngươi từ đất kêu thấu đến Ta. Bây giờ, ngươi bị chúc dữ trên phần đất đă mở miệng hút máu em ngươi do tay ngươi làm đổ ra. Khi ngươi trồng tỉa, đất sẽ không sinh hoa trái cho ngươi. Ngươi sẽ đi lang thang khắp mặt đất". Cain thưa cùng Chúa rằng: "Tội ác tôi quá nặng nề, đâu tôi c̣n đáng tha thứ. Hôm nay Chúa đuổi tôi ra khỏi mặt đất, tôi sẽ ẩn trốn khỏi mặt Chúa và tôi sẽ đi lang thang trên mặt đất, nhưng ai gặp tôi, sẽ giết tôi". Chúa bảo: "Không có vậy đâu, hễ ai giết Cain, th́ sẽ bị phạt gấp bảy lần". Rồi Chúa ghi trên Cain một dấu, để ai gặp hắn, sẽ không giết hắn.

Ađam c̣n ăn ở với vợ, bà sinh một con trai đặt tên là Seth, bà nói: "Thiên Chúa đă ban cho tôi một đứa con trai khác thế cho Abel mà Cain đă giết".

Đó là lời Chúa.

 

Đáp Ca: Tv 49, 1 và 8. 16bc-17. 20-21

Đáp: Hăy hiến dâng Thiên Chúa lời khen ngợi (c. 14a).

Xướng: 1) Chúa là Thiên Chúa đă lên tiếng kêu gọi địa cầu, từ chỗ mặt trời mọc lên tới nơi lặn xuống. Ta không khiển trách ngươi về chuyện dâng lễ vật, v́ lễ toàn thiêu của ngươi đặt ở trước mặt Ta luôn. - Đáp.

2) Tại sao ngươi ưa kể ra những điều huấn lệnh, và miệng ngươi thường nói về minh ước của Ta? Ngươi là kẻ không ưa lời giáo huấn và ném bỏ lời Ta lại sau lưng? - Đáp.

3) Ngươi ngồi đâu là buông lời nói xấu anh em, làm tủi nhục cho người con cùng mẹ với ngươi. Ngươi làm thế, mà Ta đành yên lặng? Ngươi đă tưởng rằng Ta giống như ngươi? Ta sẽ bắt lỗi, sẽ phơi bày trước mặt ngươi tất cả. - Đáp.

 

Alleluia: Ga 15, 15b

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy gọi các con là bạn hữu, v́ tất cả những ǵ Thầy đă nghe biết nơi Cha Thầy, th́ Thầy đă cho các con biết". - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 8, 11-13

"Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ?"

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, các người biệt phái xuất hiện và bắt đầu tranh luận với Chúa Giêsu. Họ xin Người một điềm lạ trên trời để thử Người. Người thở dài mà nói: "Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ? Quả thật, Ta bảo các ông hay: Sẽ chẳng cho thế hệ này điềm lạ nào". Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền sang bờ bên kia.

Đó là lời Chúa.

 

Image result for Mk 8, 11-13

 

 

Suy niệm

 

  

"Điềm lạ trên trời" - "Tại sao ngươi căm tức, tại sao ngươi sụ mặt như thế?" 

 

 

Theo truyền thống và văn hóa của dân tộc ḿnh th́ trong khi người Hy Lạp (tiêu biểu cho một Âu Châu cổ xưa thiên về lư trí và khoa học) chủ trương triết lư liên quan đến lư lẽ - phải có lư mới đáng tin, th́ người Do Thái (tiêu biểu cho một Á Châu đạo hạnh thiên về cảm t́nh và thần thiêng) chủ trương thần học liên quan đến mạc khải - phải liên quan đến thần linh mới đáng tin.

 

Đó là lư do chúng ta thấy trong khi Âu Châu thiên về khoa học thực nghiệm liên quan đến tính toán và định luật th́ Á Châu thiên về đạo lư, ở chỗ có rất nhiều tôn giáo, hay nói đúng hơn, tất cả mọi thứ đạo lớn nổi tiếng trên thế giới này đều xuất phát từ Á Châu: Ấn giáo và Phật giáo từ Ấn Độ, Khổng giáo và Lăo giáo từ Trung Hoa, Nhật giáo từ Nhật Bản, Do Thái giáo và Kitô giáo từ Do Thái, Hồi giáo từ thế giới Ả Rập. Và đó cũng là lư do chúng ta thấy nơi đạo giáo của họ chất chứa tính chất thần linh và mạc khải (như Thiên Chúa giáo bao gồm Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo), hay tính chất mê tín dị đoan cũng chất chứa những ǵ là thần linh nhưng do ḷng mê tín của họ hơn là mạc khải...

 

Bởi thế chúng ta không lạ ǵ người Do Thái trong bài Phúc Âm hôm nay xin Chúa Giêsu tỏ cho họ thấy điềm lạ như ḷng họ mong muốn đúng như ư nghĩ của họ để nhờ đó, căn cứ vào đó, họ tin vào Người: "Các người biệt phái xuất hiện và bắt đầu tranh luận với Chúa Giêsu. Họ xin Người một điềm lạ trên trời để thử Người".

 

Tuy điềm lạ liên quan đến Đấng mạc khải thần linh và đáng tin nhưng có nguy cơ trở thành ngẫu tượng, tức trở thành một thứ mê tín dị đoan cao cấp siêu đẳng. Bởi v́ con người nói chung và dân Do Thái nói riêng muốn có được một cái ǵ đó vững chắc để tin, như các dấu lạ hay điềm lạ, những ǵ họ không thể tự ḿnh làm được và hoàn toàn vượt trên họ, chứng tỏ quyền lực thần linh ở giữa họ. 


 

Nhưng cái nguy cơ là ở chỗ điềm thiêng dấu lạ mà họ muốn thấy ấy có hợp với ư muốn hay ư nghĩ của họ hay chăng, tức là có đúng với đ̣i hỏi chủ quan của họ hay chăng th́ họ mới tin, bằng không họ vẫn không tin, như trường hợp họ đă phủ nhận sự lạ Chúa Giêsu trừ quỉ vậy (xem Mathêu 12:22-24). Tức họ phải chính là chúa tạo nên các vị chúa của họ và như họ, chứ không phải chính "Thiên Chúa là thần linh" (Gioan 4:24) tự tỏ ḿnh ra cho họ đúng như Ngài là.

 

Thế nên, Thánh kư Marcô đă cho chúng ta biết phản ứng của Chúa Kitô trước thành phần xin Người làm một điềm lạ nào đó để nhờ đó họ tin vào Người rằng: "Người thở dài mà nói: 'Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ? Quả thật, Ta bảo các ông hay: Sẽ chẳng cho thế hệ này điềm lạ nào'. Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền sang bờ bên kia".

 

Đúng vậy, chính v́ tinh thần vốn tôn thờ ngẫu tượng của họ như cha ông của họ xưa mà Người "sẽ chẳng cho thế hệ này điềm lạ nào", không phải v́ Người không chịu làm hay không muốn làm, hoặc không làm được, trái lại, Người vẫn tiếp tục làm để tỏ ḿnh ra cho chung dân chúng cũng như cho riêng họ, dù Người "bỏ họ đó", nhưng "lại xuống thuyền sang bờ bên kia" để tiếp tục sứ vụ và vai tṛ Thiên Sai Cứu Thế của ḿnh.

 

Chính bản thân Người và các phép lạ Người làm tự bản chất đều là điềm thiêng dấu lạ, nhất là đối với những tâm hồn đơn sơ cởi mở chân thành luôn khao khát và t́m kiếm chân lư thần linh, nhưng đối với thành phần tôn thờ ngẫu tượng như thành phần duy luật giả h́nh biệt phái và luật sĩ Do Thái nói chung chỉ t́m kiếm bản thân ḿnh hay những ǵ hợp với ḿnh, th́ hoàn toàn không phải, chính v́ thế mà, ở một nghĩa nào đó, Người đă dứt khoát "sẽ chẳng cho thế hệ này điềm lạ nào", hay nói đúng hơn, họ sẽ chẳng thấy một điềm lạ nào nơi Người và từ Người... "cho đến khi các ngươi treo Con Người lên" (Gioan 8:28), tức cho đến khi họ thấy được "điềm lạ tiên tri Giona" (Mathêu 12:39) là điềm lạ liên quan đến cuộc Vượt Qua của Người.

 

Hai nhân vật tiêu biểu được Sách Khởi Nguyên trong Bài Đọc 1 hôm nay là hai nhân vật có thể nói tiêu biểu cho hai thái độ đối với thần linh: thái độ hướng thượng là Thiên Chúa tối cao và thái độ hướng nội hay hướng hạ là chính bản thân ḿnh, là chính con người ḿnh, đó là hai anh em của nguyên tổ loài người là Cain và Abel.

 

Trong khi Abel hướng thượng là Thiên Chúa tối cao: "Abel cũng bắt các con vật đầu đàn và lấy mỡ mà dâng lên cho ChúaChúa đoái nh́n đến Abel và của lễ ông dâng", th́ Cain v́ hướng nội về bản thân ḿnh là tạo vật hèn hạ nên cũng chẳng khác ǵ hướng hạ nên "Cain và của lễ của ông, th́ Chúa không nh́n đến".

 

Và chính v́ hướng hạ như vậy, không hoàn toàn kính sợ Chúa như Abel em ḿnh, mà "Cain quá căm tức và sụ mặt xuống", nên chính Thiên Chúa đă vạch cho người anh này thấy tại sao Ngài không nhận của lễ của hắn bởi tinh thần hướng hạ của hắn như sau: "Tại sao ngươi căm tức, tại sao ngươi sụ mặt như thế? Nếu ngươi làm lành, sao ngươi không ngẩng mặt lên (ở đây Thiên Chúa đă rơ ràng cho thấy tính cách hướng hạ của Cain!); c̣n nếu ngươi làm dữ, th́ tội đă kề ở cửa ngươi. Ḷng ganh tị thúc đẩy ngươi, ngươi phải chế ngự nó".

 

Thế nhưng, cho dù "ḷng ganh tị thúc đẩy" Cain thật sự đă "xông vào giết Abel em ḿnh", thậm chí khi bị Thiên Chúa hạch hỏi th́ c̣n chối bỏ những ǵ xấu xa của ḿnh: "Tôi đâu có biết! Tôi có phải là người giữ em tôi đâu?", Ḷng Thương Xót Chúa vẫn không bỏ rơi con người lầm lạc mù quáng này, trái lại, vẫn c̣n tiếp tục bảo vệ hắn và tỏ ḿnh ra cho hắn, v́ hắn dù sao vẫn là một con người, một con người đáng thương hơn cả nạn nhân em hắn nữa:

 

"'Tội ác tôi quá nặng nề, đâu tôi c̣n đáng tha thứ. Hôm nay Chúa đuổi tôi ra khỏi mặt đất, tôi sẽ ẩn trốn khỏi mặt Chúa và tôi sẽ đi lang thang trên mặt đất, nhưng ai gặp tôi, sẽ giết tôi'. Chúa bảo: 'Không có vậy đâu, hễ ai giết Cain, th́ sẽ bị phạt gấp bảy lần'. Rồi Chúa ghi trên Cain một dấu, để ai gặp hắn, sẽ không giết hắn". 


 

Thu.2.VI-TN.mp3